Một ngày đa sắc

Ngày thứ hai đầu tiên của tháng 11, một vài cái update và đôi ba dòng cảm xúc.

Thật hiếm có 24 giờ nào như 24 giờ vừa rồi. Nó vốn chỉ là 24 giờ trong một ngày thứ hai đầu tuần làm việc rất bình thường như bao ngày khác. Chả phải dịp lễ tết, cũng chả phải do sự kiện trọng đại gì. Chỉ là từng chi tiết, từng khung giờ trong ngày vừa rồi đều mang lại cho mình một cảm xúc, một màu sắc hoàn toàn khác nhau. Mình sẽ gọi ngày này – ngày thứ hai, 16 tháng 11 năm 2017 là “ngày đa sắc”.

Bắt đầu từ 0 giờ đến 7 giờ sáng: màu đen. Vì trong khoảng thời gian này mình đang…ngủ. Vì thế màu đen này mang nghĩa đen. Phòng ngủ tối đèn (đen), mắt nhắm (đen), trời tối (đen).

Tiếp đó là khoảng thời gian từ 8 giờ rưỡi đến chiều tối làm việc ở văn phòng UN Women với chị Huyền và chị Minh. Từ ngày bắt đầu thực tập mình gặp không ít những khủng hoảng về năng lực bản thân, về vị trí của mình tại văn phòng này. Mình luôn thấy mình nhỏ bẻ, thiếu sót và vô dụng. Nhưng đến hôm nay, những khủng hoảng ấy đã phần nào được “xoa dịu” và mình lấy lại được chút niềm tin vào bản thân, vào những kế hoạch trong tương lai của mình. Tất cả chỉ nhờ việc thay đổi chỗ ngồi, sự thay đổi về những con người mình tương tác và làm việc cùng. Làm việc với hai chị khiến mình cảm thấy công việc mình làm được trân trọng. Rồi sự ân cần chỉ bảo của các chị nữa. Thế nên, dù công việc tuy có vẻ nhiều, vụn vặt nhưng mình thấy nhẹ nhàng và thoải mái cực kỳ. Chưa kể hôm nay trong lúc làm hợp đồng procurement được đọc CV 10 trang của một bác cũng khởi đầu với tấm bằng ngôn ngữ, nhận ra rằng mình vẫn còn một chặng đường dài phía trước, nhưng chặng đường ấy hoàn toàn khả thi và trong tầm tay. Nói túm lại, màu mà mình cảm nhận được là màu xanh da trời chăng? Vì mình cảm thấy một phần trong mình nhẹ nhàng, lâng lâng vô cùng.

Rồi đến tối đi họp team leader cho Quest festival. Không hiểu sao cứ nghĩ đến Quest thì mình lại liên tưởng đến màu tím “huyền bí ma mị”. Quest với mình vẫn luôn là một “ẩn số”. “Ẩn số” từ ban tổ chức, đến quy trình làm việc, đến các tình nguyện viên. Tức là chẳng có gì rõ ràng cả. Gần đến ngày sự kiện nhưng nhiều thứ vẫn đang trong quá trình “pending”. Với một đứa dễ bị rối loạn lo âu bởi những thứ không chắc chắn như mình thì đây là một cực hình. Màu tím hay ho, khơi gợi trí tò mò thật đấy nhưng nhiều lúc nó cũng làm con người ta phát điên bởi chính cái sự mơ hồ đấy.

Kết thúc cuộc họp và 30 phút tiếp theo đó là màu đỏ. Mình chưa bao giờ có cảm tình với màu đỏ, màu đỏ của đèn giao thông. Đúng, mình bị bắt ngay chỗ đèn đỏ do rẽ sai làn đường. “May” sao được anh công an “tốt bụng” cầm cho 200K thay vì phải nộp phạt 300K và ghi biên bản. Chả hiểu sao mà từ lúc đấy đến lúc về nhà mình cứ mếu cười mất kiểm soát. Cái hay ho là thay vì nghĩ về 200K vừa bị mất thì mình lại tự an ủi bản thân những câu rất liên quan, kiểu: “Mình sống độc thân vui vẻ mà!”, “Cứ như thế này là vui rồi”… Ôi công nhận bộ não con người thú vị thật đấy!

Về đến nhà, mình về với cái màu berge mềm mại, thư thái. Ăn cơm xong, lên phòng, bật nhạc và gõ máy. Rõ ràng là có đống việc cần phải làm nhưng đầu óc mình vẫn ở trạng thái thư giãn đến lạ kỳ. Mình tự nhủ là phải trân trọng những khoảnh khắc như thế này. Biết đâu mai kia cơm áo gạo tiền, sẽ phải hiếm hoi lắm mới được nghe nhạc và đánh máy. Chưa kể lúc ấy bối cảnh sẽ khác, con người sẽ khác.

Càng nhìn lại càng thấy đúng là cái ngày nó bình thường thật đấy. Nhưng bình thường không có nghĩa là nhàm chán hay vô nghĩa. Quan trọng là cách người ta nhìn nhận và phản ánh lại nó. Mấy ai (kể cả mình) có thao tác lật lại một ngày để ngẫm, để thực sự cảm nhận từng cung bậc cảm xúc, từng những mối quan hệ tương tác? Bởi con người ta có xu hướng bỏ qua những thứ “bình thường” mà quên mất rằng những thứ “bình thường” ấy là nền tảng của những điều mà họ cho là “đặc biệt”, là “đẹp đẽ”. Rồi những thứ “bình thường” ấy bị cho là vô nghĩa và bỏ vào quên lãng.

Hầy.

Dù sao thì mình vẫn vui vì một ngày đa sắc!

 

Advertisements

BỨC THƯ THỨ 7 GỬI BẢN THÂN VÀO NĂM 2020

Hà Nội, ngày 30 tháng 9 năm 2017

Anh 2020 ơi,

Cậu còn có đang ở cùng bố mẹ không? Mối quan hệ của cậu với bố mẹ như thế nào?

Hôm nay mẹ với tớ “cãi nhau” cậu ạ.

Chuyện là trưa nay tớ xuống giúp mẹ nấu cơm. Tớ chỉ đơn giản nhắc mẹ là hôm nay sinh nhật Cam đấy, và cũng gợi ý là đang có Thai Festival ở công viên Thống Nhất có bán đồ ăn Thái. Thế là chẳng hiểu sao một lúc sau câu chuyện lại quay sang việc tớ đi làm kiếm tiền không mang về đồng nào mà chỉ toàn tiêu cho bản thân.

Hầy, cậu biết kiểu của mẹ rồi đấy. Mẹ bảo tớ ích kỷ, không bao giờ nghĩ cho người khác, chỉ thích tiêu tiền của người khác. Lúc đầu tớ cũng vui vui đùa đùa nói: “Thì rõ ràng :D”. Thế là mẹ quay ra bảo tớ rẻ tiền, dễ bị mua chuộc. Rằng thì bố mẹ đang “nuôi ong tay áo”, nuôi tốn cơm tốn gạo loại người rẻ mạt như tớ. Tớ kiểu: WTF?!?

Mẹ suy diễn “hay ho” thật đấy!

Thế là tớ đã không kiềm chế được. Tớ bật lại. Tớ bảo mẹ nói thế là sai sự thật. Tớ biện hộ cho bản thân. Và cũng góp ý luôn với mẹ là mẹ đang có cái nhìn phiến diện, mẹ không phải là tớ, mẹ không biết con mẹ đang nghĩ gì thì không nên nói những câu gây tổn thương như thế. Tớ giải thích với mẹ là: Ok, đối với mẹ thì con chỉ biết kiếm tiền mua đồ cho bản thân, nhưng ở góc nhìn của con, con lại nghĩ là mình đi kiếm tiền để hạn chế xin tiền bố mẹ mua những đồ mình thích, mình cần. Đồng lương tớ kiếm được bèo bọt nên chắc chắn vẫn phải phụ thuộc vào bố mẹ rồi. Nhưng mẹ không được thuyết phục thì phải. Mẹ bảo đấy vẫn là suy nghĩ ích kỷ!

Rồi tớ cũng nói một ý hơi “thách thức” một tí là tâm lý tuổi tuổi mới lớn dễ bị ảnh hưởng nên có xu hướng bắt đầu hành động “ngược”, tức là theo như đúng những lời chỉ trích sai sự thật về bản thân, kiểu: “Bố mẹ thích con như thế thì con thành như thế cho bố mẹ xem!”

Thế rồi mẹ kế chuyện tớ xin tiền đi chơi, đi Mỹ, rồi là tớ KHÔNG BAO GIỜ giúp bố mẹ nấu cơm, làm việc nhà. Mẹ nói như kiểu tớ không bao giờ giúp gì cho gia đình vậy, trong khi tớ đang rán đậu ngay trước mặt mẹ. Tớ cũng thừa nhận là nhiều lúc mình lười với hay quên thật. Nhưng không phải là LÚC NÀO CŨNG VẬY. Và càng không có nghĩa là tớ cố tình chống đối, không nghe lời bố mẹ hay không nghĩ cho họ.

Dù sao thì chắc chắn tớ nói thế nào cũng không lại được mẹ rồi…

Bây giờ tớ vẫn chưa nói chuyện lại với mẹ. Tớ thấy hối hận vì đã lên tiếng. Suy cho cùng thì tớ vẫn chỉ là đứa ăn bám bố mẹ. Bố mẹ đã cho tớ quá nhiều mà tớ lại còn đòi hỏi bố mẹ phải hiểu mình thì đúng là quá đáng thật.

Tớ chả thích cảm giác này một tí nào.

Vừa nãy tớ lên Quora đọc những câu hỏi kiểu: Should I move out?; How to move out?; Why my parents don’t listen to me?;… Tớ đang nghĩ rằng có khi mình sẽ sống tự lập ngay khi ra trường. Nhưng cái bằng đại học của tớ khó mà giúp tớ kiếm được không việc ổn định, tớ muốn học cao, tớ muốn theo đuổi ngành Công tác xã hội… Tớ thực sự cần sự hỗ trợ của bố mẹ dài dài.

Anh 2020 à, hãy đọc để một lần nữa nhớ lại lý do chúng mình sẽ không bao giờ tranh cãi với bố mẹ nhé. Cứ để bố mẹ nói, hãy cứ lắng nghe thôi và ĐỪNG ĐÒI HỎI!

Mãi yêu,
Anh 2017

 

Thailand – Day 3

Ban Khwao, ngày 6 tháng 7 năm 2017

Hôm nay đã là ngày thứ ba trên đất nước Thái Lan và mình vẫn bình an vô sự.

Bắt đầu từ đâu đây nhỉ?

Tua lại 2 ngày đầu, sau chuyến bay 2 tiếng từ Hà Nội đến Bangkok, mình đáp sân bay, nhập cảnh và lập tức mua sim để tiện liên lạc và có internet sử dụng google map vì chuyến này quyết chí tận dụng triệt để đôi chân và phương tiện công cộng thay vì ngốn quá nhiều tiền vào taxi như vụ Uber 200 đô hồi bên New York. Vâng, rất quyết tâm!

Loay hoay một hồi tháo lắp thẻ sim và kích hoạt tài khoản, mình tra vội google map cách di chuyển đến Khaosan Lovers Hostel: Đi bộ – BTS – Đi bộ – Bus.

“Ok, trông có vẻ dễ dàng. Chỉ cần tìm đúng chuyến, xuống đúng trạm là sẽ đến nơi.”

Và từng bước một, mình đã xuất sắc hoàn thành nửa chặng để xuống được nhà ga Phaya Thai trước khi lên chuyến xe bus về Khaosan. Và đây cũng là lúc một đống cái dở hơi rơi vào đầu.

Tàu đến nơi, mình nhanh chóng ra khỏi nhà ga và tìm trạm xe bus. Theo google map thì mình ở rất gần, rất gần trạm rồi và mình cũng thấy mọi người đang chờ xe bus gần đấy. Nhưng nhìn lên, là một cái tên khác hoàn toàn. Mình hỏi cô bán hàng gần đó làm thế nào để bắt xe bus 59 (tuyến xe bus theo chỉ dẫn của GG Map) thì được cô niềm ở chỉ dẫn đến một vị trí chả hề khớp với cái chỉ dẫn mình đang cầm trên tay.  Cái dở hơi thứ nhất.

Quyết định nghe theo người bản địa, mình đi mãi đi mãi. Càng đi càng thấy hoang mang vì nó xa hơn mình tưởng. Dòng xe di chuyển liên tục khiến việc sang đường trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Như một con cá lạc dòng, mình hùa theo đoàn người đi bộ. Đi thêm một đoạn nữa, mình hoàn toàn mất phương hướng và không biết phải làm gì tiếp theo. Cái dở hơi thứ hai.

Lúc này, mình lại mở google map và GPS ra. Và mặc dù mình đã ở một vị trí khác hẳn so với lần tra trước, kết quả chỉ dẫn vẫn y nguyên. Cái dở hơi thứ ba.

“Damn it! GPS!”

Và trong lúc ngẩn ngơ với màn hình điện thoại thì…PẸT! PẸT! PẸT!

TRỜI ĐỔ MƯA LỚN! Cái dở hơi thứ tư.

Mình chạy vội vào quán ăn Hồi giáo gần đấy trú mưa. Tất nhiên, mình tranh thủ gọi đồ ăn tối. Ăn no nê thì quyết định gọi taxi. Chờ 10 phút. 20 phút. 30 phút. Chuông điện thoại kêu. Mình nhấc máy và anh xế xổ một tràng tiếng Thái. Mình chuyển cho chị chủ quán nghe thì biết là hóa ra anh ta bị LẠC ĐƯỜNG. Bị LẠC ĐƯỜNG.

Mình ổn.

Cái dở hơi… à mà thôi.

May mắn sao có chị chủ quán ôn tồn chỉ đường cho anh xế không thì mình cũng không biết lấy vốn Thái ở đâu ra để trả lời cho ảnh.

Và từ thời điểm có cuộc gọi đến đến lúc mình đến được hostel mất khoảng 1 tiếng. Làm thủ tục check-in, nghỉ ngơi, tắm rửa đến 10 giờ tối thì mình vác xác ra đường đến phố Khaosan. Con phố nhộn nhịp những quán những bar y như Tạ Hiện của Hà Nội. Lang thang vài vòng rồi nghỉ chân ở một quán Pad Thai thì gặp một chú người Pháp cũng du lịch solo. Mới gặp thôi mà chú ấy đã chủ động kể về câu chuyện cuộc đời của mình, rằng nó cô đơn, rằng chú bị bạn bè xa lánh. Mình cũng chỉ cười trừ, ăn vội đĩa mỳ rồi đi vội vì cảm thấy…bất an.

Kết thúc ngày thứ hai ở đất Thái. Mình ngủ một giấc thật sâu đến sáng hôm sau, check-out hostel, bắt chuyến xa bus 5 tiếng đồng hồ về Chaiyaphum và được Amy, con gái của bác host đến tận bến xe đón về Ban Khwao.

Chỉ cho đến lúc này, khi mà mình được tận mắt thấy ngôi trường mình sẽ tình nguyện trong 1 tháng tới đây, thì mình mới chắc chắn là mình không bị lừa. Tưởng tượng mọi chuyện sẽ như thế nào nếu như mình đến Thái Lan, đến Chaiyaphum và không một ai ra đón? Và tất cả chỉ là một trò lừa trên trang Workaway?

Chưa bao giờ mình mạo hiểm như vụ này. Nhưng cũng từ đây mới biết mình được phù hộ và may mắn đến cỡ nào. Tất cả những gì mình cảm nhận được bây giờ là sự biết ơn vô ngần.

Dù sao thì đây mới chỉ là ngày thứ ba thôi. Chắc chắn còn nhiều thứ trước mắt để mình học hỏi.

Còn bây giờ: sập nguồn.


P/S: Bài viết này được bắt đầu từ rất lâu rồi. Đáng nhẽ mình đã đăng nó sớm hơn (ngay sau khi mình hoàn thành nó chẳng hạn?!). Nhưng vì chuyến đi tuyệt vời quá, đến mức mà phải để tận đến bây giờ, khi mà chuyến đi kết thúc và mình đã về đến nhà được 3 tuần thì mới nhớ ra để hoàn thiện và công khai nó.

Một lần nữa, cảm ơn vì tất cả!

thai2

 

thai

“It’s ok to not be ok”

39

The first month of 2017 has been like magic to me. And no, I didn’t win the lottery or gain any materialistic things. But I did find a thing. A thing that I’m not sure whether it is tangible. All I can assure is that has shed light on me after days of darkness. The self-love community on the Internet. More specifically, the body positivity on Instagram.

Some people might be questioning how some randoms posts or pictures of strangers on the Internet could dramatically change someone’s life. I agree. Those things do not change me. Instead, they shift me towards positivity by telling me how I should stay myself, stay true, stay beautiful.

From that on, I’VE BEEN THE ONE WHO DECIDED TO CHANGE. It’s my decision to change the way I view the world, myself and the relations between us. It took me a while to figure out everything. It took a lot of self-reflection as I was constantly questioning my own existence. Then finally, it came to the point that I realized it was my mindset that had been torturing myself, making me suffer toxic feelings the whole time. And I knew for sure that it was time for me to do something about it.

I’ve embarked on this self-love journey, the journey of optimism. I’ve started learning how to love myself, to try my best to exclude negativity and anything related to that. At the same time, I also realized that the journey of fully embracing myself is definitely not easy. Lots of lessons out there are waiting to be learned.

Now, I’m dealing with one of those lessons.

The lesson began when I went to school again after a long holiday season. It’s been a week of new semester, internship, part-time job. I truly want to believe in myself that I could handle everything. However, there is a part of me that is getting weaker and weaker. At first, I could not comprehend that since I was so sure that I was stronger than ever.

Fortunately, my light-bulb moment has been underway. The point I’ve been missing is that I am a human and I’m going against nature. More specifically, while I’m trying too hard to be upbeat all the time, I’m accidentally suppressing all of my other feelings. The stress, the rage, the grief, the guilt, the disappointment, etc. I thought I was putting on my fences to not let them in. The fact, unfortunately, is that they are inside me. They are parts of me. And what I’m doing is trapping them inside. I forgot I’m human and it’s normal to have those feelings. No normal human beings can be smiley 24/7.

Therefore, as the problem has been defined, I’m taking action. I’m accepting that side of me. I’m letting them out by writing, sharing the world my story. To be told that everything will be ok. To be told that It’s ok to not be ok.

Emotional Sunday Morning

Sunday, 08 January 2016

11:30 A.M

There are days where I become so unstable emotionally, susceptible to every damn thing, even the minutiae of life. A fictional Christmas movie on HBO, that ravishing music video on MTV, the perfectly high-pitched voice of Lady Gaga… They were all so incredibly beautiful as I burst out in tears in just a second.

And what surprised me was the more I cried, the more I felt relieved. I kept on letting all out. Away with the tears were the strain, the rage and other toxic feelings that I’d carried within my body. In a moment I was just being honest to myself without caring about the exterior world. I also constantly blamed myself for having let those minor, toxic things get on my nerves and not staying true to who I am while contemplating the beauty of life.

I had never embraced my ugly leaky face. But today it made me feel genuine and beautiful.

Thank you so much, my precious tears.

Chuyện chỗ học tiếng Đức

Tối thứ sáu, thay vì lên lớp học như mọi khi thì mọi người tập trung dưới Hội trường để văn nghệ liên hoan bánh kẹo xúc xích Việt-Đức mừng lễ Giáng sinh. Và tất nhiên, có tiết mục Weihnachtsmann (a.k.a Santa Claus) phát quà. Weihnachtsmann là thầy người Đức nói tiếng Việt siêu sõi và siêu đẹp trai. Chưa kể vụ xỏ 1 bên tai 2 khuyên cực ngầu.

15623970_360705577618948_4601563716813586432_n1

Vâng, giữa “vô vàn” những món quà khác thì số phận tặng mình một CON LỢN ĐẤT MÀU HỒNG!

Và món quà mình nhận được là con lợn đất này đây. Vâng, giữa vô vàn nhưng món quà khác, nào sổ nào bút nào cốc nào vở thì mình được một CON LỢN ĐẤT MÀU HỒNG! Ngay khi mở quà thì mình lập tức phản ứng theo cái kiểu “ghét nhất màu hồng”, “sao lại là lợn”. Mọi người ngồi cùng bàn cũng cười phá lên: “Ôi, hợp cậu đấy!” Rồi chẳng ai bảo ai, lần lượt từng người chuyền tay nhau con lợn, thả vào cái khe bé tí đằng mông lợn đất mấy đồng xu, mấy tờ tiền lẻ 1K, 2K. Bắt đầu từ anh A (anh già nhất hội và cũng tốt bụng nhất hội nhưng em không nhớ tên) đưa mình đồng xu của 1 nước châu Á mà mình cũng không nhớ tên. Mình chỉ biết gật gật cảm ơn.

“Con lạy ông đi qua lạy bà đi lại…”

“Nhớ buổi cuối mang lợn đi đập để cả lớp liên hoan nhé!”

“Ơ?”

Thật sự, cho đến tận lúc về nhà mình vẫn không hiểu động cơ của mọi người khi tự nguyện đút tiền vào lợn của một đứa ất ơ mà họ mới nói chuyện từ 1-2 tiếng trước. Có lẽ họ đang say vì cốc rượu nồng hương quế? Có thể vì họ đang vui? Vì “phong trào”? Hay có phong tục tập quán gì đấy mà mình chưa biết?

Dù sao thì tối nay là một buổi tối khá vui vẻ (mặc dù về nhà soi gương thấy có thức ăn mắc ở niềng răng tự bao giờ). Mọi người tốt bụng, dễ mến, và hơn hết là họ nhìn-thấy-mình.

#christmasgift #noel #warmday #VDZ